Vòng xoáy ATM-CASHOUT (Lời nhắn gửi đến những ai đã & đang bước chân vô con đường UG)

10:57 PM Thêm bình luận
Kênh Đại Việt - Vòng xoáy ATM-CASHOUT - Kỳ I: Ma lực cám dỗ 



1. - Lời khuyên bị bỏ quên

Bài học đầu tiên của tôi khi bắt đầu nghiên cứu bảo mật là một lời khuyên của một đàn anh: “Không bao giờ được nhúng tay vào chàm, quyền lực điều khiển thông tin là một ma lực, nếu anh trong sạch ma lực sẽ không phát tán, còn nếu anh nhúng tay vào chàm, chính ma lực này sẽ đưa anh đi hết từ sai lầm này đến sai lầm khác”.


Hàng đêm, lời khuyên này cứ quay về cùng với sự tù túng và khổ sở nơi bị giam giữ làm tôi rơi nước mắt. Tôi thấm thía, cuộc sống có rất nhiều người tốt đã cho tôi những lời khuyên “xương máu”, tôi đã bỏ qua vì một giây phút để ma lực của đồng tiền bất chính lôi kéo. Hy vọng câu chuyện của tôi sẽ một lần nữa thức tỉnh các bạn, hãy lấy bài học của tôi làm gương, vì tôi đang phải trả giá quá đắt!


2. - Cuộc đời nâng niu - tôi từ chối

Tôi sinh ra và lớn lên tại một tỉnh miền trung, năm cấp 3 là một học sinh giỏi nằm trong đội tuyển thi quốc gia của trường PTTH Năng Khiếu của tỉnh. Tôi là một thư sinh và tính tình có phần nhút nhát. Với khả năng học của mình, tôi dễ dàng thi vào khoa CNTT danh giá của trường ĐHBK TP.HCM. Kể từ đây, cuộc sống xa nhà khiến tôi bắt đầu phải tự lập mọi việc và đồng tiền trở nên rất quan trọng. Không nhiều tiền, tôi bắt đầu tìm vui từ internet.

Ngay lập tức tôi trở nên say mê máy tính và mạng Internet, tôi bị mê hoặc bởi thế giới các hacker – những con người tự do và đầy quyền lực. Nhanh chóng hòa nhập được vào thế giới ngầm hacker Việt Nam, làm quen được với những người bạn cũng sở thích nghiên cứu như mình, tôi thu thập được rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm. Và đến một lần, khi tôi được một người bạn gởi cho thông tin của một chiếc thẻ tín dụng và hướng dẫn tường tận cách thức mua đồ trên mạng, ngay lập tức tôi bị cuốn hút vào một thế giới - thế giới của những kẻ "shipping" (mua hàng bằng thẻ tín dụng của người khác).


Món hàng đầu tiên mua được là một chiếc laptop mới tinh, mê mẩn với thành quả đầu tiên của mình, đêm hôm đó tôi không thể nào ngủ được, những suy nghĩ về chuyện “thần kỳ" vừa rồi và những ý định làm giàu tiếp theo cứ thay nhau xuất hiện trong đầu. Gần sáng, tôi thiếp đi với một nụ cười thoả mãn trên môi, tay vẫn không rời chiếc laptop …

Sáng hôm đó tôi không đến trường nữa, những ngày sau đó cũng vậy! Tôi ngồi lỳ bên chiếc laptop của mình, để nghiên cứu về “công nghệ” ship hàng của thế giới ngầm: Làm sao để lấy được các thông tin thẻ tín dụng của người khác, những hệ thống mua hàng trực tuyến cho chuyển hàng về Việt Nam, nghiên cứu cách sử dụng thẻ tín dụng sao cho hiệu quả, nghiên cứu thương thuyết với nơi mua hàng.


Hai mươi giờ một ngày, 30 ngày một tháng, ngay trên giường ngủ của mình, tôi đã hoàn toàn thấu đáo các thủ thuật trong việc mua hàng từ nước ngoài về Việt Nam. Tuần lễ sau đó, những món hàng rất giá trị liên tục được gửi về Việt Nam như laptop, ĐTDĐ, iPod … Không dùng hết và thừa thãi, tôi bán cho người khác. Mắt tôi hoa lên khi nhận những xấp tiền từ tay người mua, nhưng dường như vẫn chưa đủ, tôi cần nhiều tiền hơn để thoát khỏi cái kiếp nghèo hèn và tủi thân của một thằng sinh viên tỉnh lẻ. Tôi lại suy nghĩ, lại tìm tòi, tôi tìm cách dấn sâu thêm cuộc đời mình vào chàm mà không nhận ra, đồng tiền thật đáng sợ !


3. – Sinh viên Việt Nam tham gia đường dây tội phạm công nghệ cao quốc tế

Dạo đó, trong thế giới ngầm của hacker Việt Nam có đồn đại về một cách thức kiếm tiền nhiều hơn cả shipping. Đó là cách làm CASHOUT (rút tiền từ máy ATM), nhưng muốn làm được việc đó thì phải có quan hệ móc nối với tổ chức tội phạm quốc tế ở các nước như Mỹ, Úc, Anh… Tin đồn râm ran về một hacker Việt Nam mỗi tháng kiếm được tiền tỷ bằng cách này đến tai tôi. Như một con thiêu thân, tôi tiếp tục lao vào tìm hiểu.

Chỉ một thời gian ngắn “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”, tôi đã tìm hiểu được cách thức làm CASHOUT và móc nối được với tổ chức tội phạm chuyên nghiệp làm giả thẻ ATM để rút tiền ở Châu Âu. Tôi tham gia một mắt xích của đường dây với vai trò cung cấp thông tin thẻ tín dụng cho tổ chức ở nước ngoài, những cá nhân ở nước ngoài sẽ dùng thông tin này chế tạo ra những chiếc thẻ ATM giả để đi rút tiền ở các điểm ATM. Được 30% số tiền rút được, phi vụ đầu tiên tôi được chia 2.000 USD cho tuần lễ đầu tiên. Cầm tiền được chuyển về qua dịch vụ Western Union, tôi gần như không thở được! Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi sẽ là tỷ phú ngay khi còn là một sinh viên!


Tháng đó tôi kiếm được gần 200 triệu đồng, tôi mua xe SH, hai chiếc điện thoại di động xịn nhất, quần áo hàng hiệu,… những thứ này chỉ làm tôi thay đổi bề ngoài nhưng trong đầu tôi nhận thức đã thay đổi quá nhiều, mọi thứ nhỏ bé lại và dễ dàng hơn khi ta có nhiều tiền! Tôi đang có nhiều tiền và muốn kiếm thêm rất nhiều tiền, tôi phải có nhiều hơn như thế nữa !

Sau một thời gian làm ăn với đường dây CASHOUT quốc tế, mâu thuẫn đã xuất hiện: việc chia tiền nhiều khi không đúng thoả thuận, nhiều vụ không thanh toán. Mâu thuẫn nhỏ thành lớn… tôi rút khỏi đường dây này.


4. – Công nghệ sản xuất thẻ ATM

Khi rút khỏi đường dây CASHOUT quốc tế, nguồn tài chính hàng tháng không còn nhưng mức độ tiêu tiền của tôi không hề giảm. Tôi phải tiếp tục !!! Tôi tự tìm hiểu công đoạn còn lại của đường dây – dập thẻ ATM và tự đi rút tiền !

Thông qua một số diễn đàn hacker trên thế giới, tôi biết được có một loại máy tạo thẻ ATM có tên ABSR. Chiếc máy này thực chất dùng để backup một chiếc thẻ ATM, phòng khi bị mất thẻ chính hay muốn dùng chung thẻ trong một gia đình ! Tội phạm quốc tế sử dụng loại máy này để tạo ra thẻ rút tiền!

Chỉ với vài thủ thuật Google nhỏ, tôi đã tìm ra website rao bán chiếc máy đó trên Internet, shipping về Việt Nam. Một tuần sau “hàng” được chuyển về đến TPHCM, khi đến hải quan nhận hàng tôi hơi run vì sợ bị phát hiện loại máy “đặc chủng này”. Rất may, tôi chỉ phải làm thủ tục đóng thuế và mang chiếc máy về phòng trọ.


Hai ngày sau chiếc thẻ ATM đầu tiên được ra đời tại phòng trọ của tôi, câu hỏi lớn nhất lúc đó là liệu chiếc thẻ này có “làm việc” được không. Tôi phóng xe ra đường, vào một điểm ATM của V_bank, sau khi nhập password tôi rút được 200 USD, và không rút thêm được nữa ! Hôm sau mới biết là ở Việt Nam thì thẻ ATM giao dịch quốc tế chỉ rút tối đa 200 USD trong một ngày.

Muốn kiếm được số tiền nhiều hơn nên tôi đã tạo ra nhiều thẻ và sử dụng chúng trong cùng một ngày. Số tiền kiếm được mỗi ngày bây giờ bằng một chuyến ăn hàng của giai đoạn trước – vài ngàn USD ! Điều làm tôi thấy thoả mãn nhất là từ nay, tôi đã nắm trọn “dây chuyền” công nghệ sản xuất thẻ ATM trong tay – một quyền lực mạnh chưa từng có!!! Làm ra bao nhiêu tiền một ngày giờ đây do tôi quyết định. Tôi đã trở thành tội phạm quốc tế!

Mời quý độc giả đón đọc Vòng xoáy ATM-CASHOUT (Kỳ II): Nhúng chàm!

Cập nhật: 03/04/2006



Vòng xoáy ATM-CASHOUT - Kỳ II: Nhúng chàm!



5. – Đại gia tuổi 19

Công việc mỗi ngày là “sản xuất” trên dưới 10 chiếc thẻ, ngày ngủ nướng, đêm tôi đi rút tiền ở các máy ATM. Sau một tháng số tiền tôi có được đã là vài trăm triệu. Tiền nhiều, nên cần được tiêu nhiều! Những gì tôi thích, hay chưa có tôi đều mua cho mình và chỉ mua những loại tốt nhất. Chẳng mấy chốc đại gia tuổi 19 được mọi người xung quanh biết đến và nể phục vì cách tiêu tiền và ăn chơi.


Học hết năm thứ nhất tôi đã bắt đầu chán việc học hành, việc học thật vô nghĩa so với số tiền mình kiếm được hàng tháng. Tôi quyết định bỏ học và theo đuổi những gì mà mình thích. Trong một lần đi chơi ở Hà Nội, tôi cảm thấy thích nên quyết định ra Hà Nội sống và tiếp tục thực hiện công việc làm giả ATM tại địa bàn Hà Nội.

Thời gian này tôi cũng góp vốn vào một công ty ở Hà Nội để trở thành đại cổ đông của công ty này. Tạo dựng cho mình một vỏ bọc hoàn hảo, tiền nhiều - xe đẹp, cổ đông lớn của một công ty đã giúp tôi tạo dựng hình ảnh tốt với những người xung quanh mình. Và hàng ngày từ ngôi nhà thuê, công việc làm giả thẻ ATM vẫn âm thầm thực hiện, tôi không thể dứt khỏi ma lực của đồng tiền …

Ở Việt Nam lúc này xuất hiện thêm rất nhiều các casher - những người tay nhúng chàm như tôi, việc trao đổi thông tin và kinh nghiệm với những “chuyên gia” spamer, casher người Việt hora_, tuanpham_, blackcash_, tntr_, gonewiththe_, seam_, secretma_,tieukhucb_, tayninhb_,… khiến cho việc làm chúng tôi ngày càng chuyên nghiệp. Đồng thời, quá trình hợp tác cũng giúp chúng tôi khai thác triệt để những thông tin thẻ tín dụng hơn, do có 1 số người ở quốc gia khác. Điều này giúp cho danh sách ngân hàng có thể rút tiền ra được ngày càng nhiều hơn. Các chiến hữu từ Nhật, Đức, Mỹ,… đã khiến cho công việc tiến triển mạnh mẽ và nhịp nhàng hơn trước nhiều.


Từ quan hệ sẵn có và nguồn “hàng” còn dư lại khi không CASHOUT được, tôi bắt đầu phát triển thêm hoạt động của mình, dùng những thông tin đó để enroll (thiết lập online banking) của thẻ tín dụng đó và gửi đến các drop (những account ngân hàng nhận tiền và rút ra). Ngoài ra, tôi còn hợp tác với 1 số người bạn để đặt hàng và sử dụng giftcard (dạng thẻ tín dụng dùng làm quà tặng rất phổ biến ở nước ngoài).

Tôi đã kiếm thêm khá nhiều tiền từ đây và bắt đầu tham gia 1 số forum tín dụng chùa (thetindung, vietexpert) của người Việt để kiếm thêm nguồn hàng, rất bất ngờ khi tôi được các bạn ở đây ủng hộ và hợp tác khá nhiều. Cuộc sống trở nên như ở thiên đàng. Chúng tôi - những người Việt trẻ đã hoàn toàn chìm ngập trong mặt tối của đồng tiền mà cách đây ít lâu chúng tôi chỉ mới vừa chạm vào.


6. – Tâm lý tội phạm

Số tiền rút từ hệ thống ATM của V_bank ngày càng nhiều, nó không phải là con số hàng trăm triệu nữa mà là con số tiền tỷ. Có quá nhiều tiền, tôi phải lập rất nhiều tài khoản ở các ngân hàng khác nhau để gửi tiền của mình vào trong đó. Và do sở hữu số lượng tiền quá lớn, cộng với những hành động phạm tội của mình, trong lòng tôi bắt đầu cảm thấy lo ngại về một ngày sẽ bị các cơ quan công an phát hiện!


Trong thời gian đó, có một số “chiến hữu” của tôi bị bắt vì tội ship hàng từ nước ngoài về, và còn có một số thông tin nói rằng cơ quan công an đang lập chuyên án để bắt các đối tượng làm giả ATM ở Việt Nam. Ngay lập tức tôi bắt đầu tìm cách xóa dấu vết và làm một cách chặt chẽ hơn. Thay vì dùng thẻ trắng để in card, tôi thay bằng thẻ màu xanh cho giống với thẻ ATM của V_bank. Sợ khi thẻ bị kẹt trong máy sẽ để lại dấu vân tay, tôi dùng găng tay hoặc kẹp thẻ giữa hai ngón tay khi cho vào máy. Các máy được tôi chọn rút tiền thường vắng vẻ và đã được tôi quan sát rất kỹ.

Toàn bộ số tiền gửi trong các tài khoản ngân hàng được rút ra nhằm tránh tình trạng tài khoản bị phong tỏa. Khi dò hỏi xem tình hình các cơ quan điều tra đang nắm được các thông tin gì, mỗi người nói một kiểu càng làm tôi càng lo sợ hơn về kết cục của mình. Hàng ngày phải sống trong nỗi sợ hãi là một cực hình: sợ có ai biết, sợ có ai theo dõi những hành động của mình, sợ bị bắt … tôi đã quyết định dùng tiền kiếm được để chạy tội.


7. - Kẻ cắp gặp bà già, còn hacker gặp kẻ trộm

Trong khi tìm cách quan hệ với các cơ quan chức năng, tôi đã để lộ thông tin về những hành động của mình với bà hàng xóm ở cạnh công ty mà tôi có cổ phần. Lúc đó tôi có nhu cầu chia sẻ và đang rất căng thẳng, bà hàng xóm này đã tỏ ra rất quen biết với các cơ quan điều tra. Bà ta khẳng định có thể giúp tôi dò hỏi xem có hồ sơ trong các cơ quan chức năng hay chưa.


Vài ngày căng thẳng trôi qua, bà hàng xóm nói với tôi là có quen rất thân với một người ở trong Tổng cục cảnh sát và là người đang nắm giữ hồ sơ của tôi trong tay. Như người chết đuối vớ được cọc, ngay lập tức tôi xin tạo quan hệ nhằm giúp chạy tội.

Trong thời gian chờ đợi kết quả thì bỗng nhiên một ngày số tiền 600 triệu đồng tôi mới rút từ ngân hàng về cất tại nhà bị biến mất. Vừa mất tiền vừa lo sợ, tôi không dám báo công an mà lại tiếp tục nhờ bà hàng xóm mong được sự giúp đỡ tìm ra kẻ cắp !!!

Hai ngày sau, một cuộc gặp gỡ được giữa tôi và một người tự xưng là cán bộ công an trong Tổng cục cảnh sát. Người này khẳng định với tôi là đã có hồ sơ, nhưng chưa trình lên lãnh đạo để ra lệnh bắt, nên vẫn có thể hủy bỏ hồ sơ được ! Người này ra một cái giá 7000 USD cho việc hủy hồ sơ và hẹn 2 ngày sau lên cơ quan của mình để làm việc. Do đã bị nắm thóp nên tôi chỉ còn biết gật đầu đồng ý.


Tôi quyết định đi một nước cờ cao - nói với bà hàng xóm là đang nhờ cậy chỗ khác và nói buổi gặp hôm trước đã bị ghi âm hết lại, nếu bên kia làm hồ sơ tôi sẽ tung cuốn băng ghi âm ra ngoài. Nước cờ này có hiệu quả ngay lập tức, bà hàng xóm không bám riết nữa, mọi việc trở lại ổn định và tâm lý tôi bắt đầu vững vàng hơn.

Vào một buổi chiều tối tôi vui vẻ ghé qua công ty mà mình có cổ phần, xem tình hình làm ăn thế nào. Đang ngồi nói chuyện vui vẻ thì công an phường ập vào kiểm tra tạm trú tạm vắng ở công ty, mặc dù lúc đó mới chỉ là 7h tối ! Những người có mặt ở công ty đều không bị ảnh hưởng gì, riêng chỉ mình tôi được mời lên công an phường tra hỏi. Tôi bị nhốt và tra hỏi ở công an phường hai ngày hai đêm. Ở đây tôi được biết người tố giác tôi chính là bà hàng xóm, bà ta cũng đi nước cờ của mình!

Mời quý độc giả đón đọc Vòng xoáy ATM-CASHOUT (Kỳ III): Luật nhân quả!

Cập nhật: 04/04/2006



Vòng xoáy ATM-CASHOUT - Kỳ III: Luật nhân quả!



8. - Làm việc với cơ quan điều tra

Công an phường không điều tra được gì từ tôi, ngoại trừ vài cú đánh đau điếng người! Tôi không khai gì hết và bị chuyển lên công an quận. Tại đây, nhiều ngày tôi vẫn không thừa nhận bất cứ điều gì, đơn giản chỉ vì trình độ tin học của người hỏi cung rất kém, đôi khi tôi phải giải thích cho họ một số thuật ngữ(?!)


Sáng buổi hỏi cung thứ 4, các điều tra viên nói với tôi nếu không khai thì sẽ thông báo sự việc này về gia đình. Đây là đòn quyết định. Mệt mỏi và sợ liên lụy đến gia đình, tôi bắt đầu khai và thừa nhận những hành động của mình. Mức độ phức tạp của chuyên án đã lộ rõ ra, tôi được chuyển lên C15 thuộc Tổng cục cảnh sát mở rộng điều tra.


9. – Lực lượng cảnh sát mạng

Tôi rất ngạc nhiên và khâm phục khi làm việc với các cán bộ điều tra C15. Họ am hiểu tin học, tâm lý và rất nhẹ nhàng. Tôi có cảm giác trút bỏ được mọi thứ khi làm việc với các anh, tôi đã kể hết mọi thứ - như một sự trút bỏ. Qua quá trình làm việc với các anh, tôi mới hiểu rằng, với các cơ quan điều tra chuyên trách, việc tôi làm không sớm thì muộn cũng sẽ phơi bày ra ánh sáng. Lúc đó, tôi chỉ ước gì tôi bị bắt sớm hơn, và bị bắt bởi chính những con người đang làm việc rất nghiêm túc và công minh này.


Phần còn lại của câu chuyện chắc các bạn cũng đã biết qua các phương tiện truyền thông đại chúng. Tôi và một số người khác đã bị bắt, tất cả chúng tôi đều rất am hiểu lĩnh vực CNTT, rất trẻ, và mức độ liều lĩnh cao, mua sắm cho bản thân mình đầy đủ, từ ôtô, xe máy, điện thoại, vi tính, và ném tiền như rác vào những cuộc chơi phung phí.


10. – Hãy dũng cảm và thành thật

Tôi biết rằng mình chỉ là một trong những đường dây làm giả thẻ ATM tại Việt Nam. Còn rất nhiều những đường dây khác, quy mô lớn hơn và chuyên nghiệp hơn rất nhiều lần vẫn chưa lộ diện. Rất nhiều và rất nhiều bạn trẻ như tôi bị lôi kéo vào cuộc chơi “huỷ diệt” này.


Tôi mong các bạn hãy dũng cảm bước ra ánh sáng, thành thật và có thiện chí bù đắp cho những lỗi lầm đã gây nên. Cơ quan điều tra có đầy đủ tầm nhìn và sự rộng lượng theo đúng tinh thần luật pháp Việt Nam. Các bạn không thể né tránh hay phủ nhận những gì các bạn đã làm mãi được, càng không thể qua mặt được cơ quan chuyên trách, những người có trình độ và đủ hồ sơ giấy tờ về các bạn. Giờ đây tôi biết mình sẽ phải trả giá, tôi ân hận thì đã quá muộn, vì tôi đã bất tuân một quy luật đơn giản của cuộc sống – luật nhân quả!


Cuộc sống là vậy, làm một việc tốt bạn sẽ được đền đáp, ngược lại nếu làm một việc xấu, hay lấy đi dù chỉ một xu của ai đó, bạn sẽ phải trả lại với một cái giá rất đắt. Mong rằng tôi có cơ hội để sử dụng kiến thức và sự hiểu biết của mình để phục vụ xã hội, tự làm ra những đồng tiền trong sạch và có ý nghĩa!

(Hết)

Tự ti vì bị chê ngực lép, cô gái quyết tâm nâng ngực

10:30 AM Thêm bình luận
Kênh Đại Việt - Trải qua 24 giờ phẫu thuật nâng ngực tại Bangkok, Thái Lan, một phụ nữ trẻ đã trở nên tự tin hơn với vòng 1 của mình.
Vận động viên thể hình Alexandra Zahra, 20 tuổi, đến từ Sydney, Úc vốn có vòng 1 khiêm tốn, sau khi phẫu thuật, hiện tại đã trở nên tự tin hơn với vòng 1 của cô có thể mặc vừa chiếc áo ngực cỡ A thay vì cỡ C như trước đây.
Được biết, kể từ khi học trung học, cô gái luôn cảm thấy khó chịu, tự ti với bộ ngực nhỏ. Cô luôn cảm thấy thiếu tự tin mỗi khi đi mua váy hoặc áo ngực.
"Mỗi lần tôi đi mua chiếc váy mới và hoặc chọn đồ đi ra ngoài, tôi phải phát khóc vì không thể lựa được một chiếc áo ngực phù hợp với vòng 1 quá bé của mình. Tôi đã tự ý thức được điều đó kể từ khi học trung học, nơi mà những bạn trai thường cười nhạo tôi và nói rằng bộ ngực của họ còn lớn hơn so với tôi.", cô nói.
Vì không thể chịu đựng được những lời nói đó, cô đã quyết tâm chi số tiền hơn 100 triệu đồng sang Bangkok, Thái Lan để phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực.
Được biết, ban đầu khi quyết định phẫu thuật cô cũng lo lắng vì những rủi ro do thẩm mỹ xảy ra nhưng được sự ủng hộ của mẹ cô đã khiến cô mạnh dạn thay đổi bản thân mình.
"Tôi đã thực sự sợ hãi khi tôi nghe được những câu chuyện buồn về phẫu thuật thẩm mỹ trước đó, nhưng ngay sau khi tôi đến bệnh viện tôi cảm thấy rất ổn. Tất cả mọi người ở đây là rất đẹp và chuyên nghiệp, và họ đã làm rất nhiều phẫu thuật thẩm mỹ ở đây."
Điều đặc biệt là, trong suốt 24 giờ đồng hồ thực hiện phẫu thuật, chồng chưa cưới của cô là một huấn luyện viên thể thao luôn bên cạnh giường bệnh ủng hộ tinh thần cho cô.
Kể từ khi cô thực hiện phẫu thuật nâng ngực trong vòng 24 giờ đồng hồ, đến nay cô sở hữu thân hình vô cùng hấp dẫn với vòng 1 căng tròn. Nhờ vậy mà cô mới cảm thấy tự tin hơn trong cuộc sống, cũng dễ dàng mặc đồ hơn.
"Tất cả các trang phục của tôi đều thay đổi để phù hợp với tôi ", cô nói. "Tôi nghĩ rằng điều này sẽ cải thiện cuộc sống của tôi".
Hiện tại, Zahra đang làm việc như một vũ công chuyên nghiệp tại trung tâm Universal Studios, Singapore.
Theo Phương Hà (Đời sống & pháp luật)

Chồng tự hào khoe ảnh vợ giảm 29kg sau sinh

10:23 AM Thêm bình luận
Kênh Đại Việt - Người chồng đã tự hào khoe thân hình 6 múi sau sinh của vợ trên trang cá nhân sau nỗ lực giảm 29kg trong 10 tháng.
Cặp đôi Matt Mattei, 44 tuổi và vợ Danielle Babineau, 36 tuổi chào đón đứa con thứ 2 cách đây hơn một năm. Sự xuất hiện của em bé đã khiến gia đình nhỏ có rất nhiều thay đổi và thay đổi lớn nhất phải kể đến nỗ lực giảm cân của mẹ Danielle Babineau.
Sau khi đạt đến mức cân nặng kỷ lục 88kg, Danielle Babineau đã nỗ lực rất nhiều và 10 tháng sau đó, cô đã giảm tới 29kg và trở về mức cân nặng 59kg.
Danielle Babineau giảm 29kg trong 10 tháng sau sinh.
Nỗ lực giảm cân này đã được chính người chồng của cô, anh Matt Mattei tự hào khoe trên Reddit. "Cô ấy đã luôn cố gắng để giảm cân sau sinh lần 2 nhưng trọng lượng lại luôn biến động và không có sự thay đổi rõ ràng. Đây là lần đầu tiên cô ấy giảm cân kỷ lục như thế và thân hình hiện tại đã khiến không ít bà mẹ ngưỡng mộ.", anh Matt chia sẻ.
Chia sẻ về hành trình giảm cân của mình, chị Danielle cũng cho biết: "Với thân hình quá béo, đôi khi tôi cảm thấy vô cùng nặng nề, mệt mỏi và yếu đuối. Đây chính là lý do vì sao tôi bắt đầu hành trình tập thể dục để giảm cân."
Cho con bú và chăm tập thể thao là bí quyết giảm cân của bà mẹ 2 con.
Ban đầu, khi có ý định giảm cân, Danielle đã tìm đến cách cho con bú hoàn toàn bằng sữa mẹ. Bởi các chuyên gia luôn khuyên đây là cách giảm cân khoa học nhất. Tuy nhiên, với cách này, cân nặng cũng chỉ giảm đôi chút. Danielle bắt đầu tìm đến với phương pháp tập Gym. Với khoảng 1,5 giờ mỗi ngày để tập luyện, bà mẹ 2 con đã nhận thấy rõ tác dụng giảm cân nhanh chóng. "Tôi rất may mắn vì có người chồng luôn hỗ trợ nhiệt tình trong hành trình giảm cân. Anh đã giúp tôi chăm sóc các con trong khi tôi đến phòng tập và cũng chính anh đã tạo động lực để tôi cố gắng giảm cân nhanh nhất."
Hiện tại, Danielle rất hài lòng với vóc dáng của mình và bức ảnh so sánh sau 10 tháng sinh con do chồng cô chia sẻ đã nhận được lượng liê lớn từ cộng đồng mạng. Cặp đôi hy vọng bức ảnh sẽ tiếp thêm động lực cho các chị em trong hành trình tìm lại vóc dáng sau sinh.
Danielle Babineau dành 1,5 giờ tập luyện mỗi ngày.
Theo Minh Phương (Theo Dailymail) (Khám Phá)
Nguồn: Eva

Nâng ngực để chiều lòng người yêu ngoại quốc

10:19 AM Thêm bình luận
Kênh Đại Việt - Người yêu là người nước ngoài luôn thích những cô gái ngực to nên Vân được mẹ đưa đến bệnh viện để nâng ngực.
Người yêu thích ngực lớn
Vân 23 tuổi trú tại Tây Hồ, Hà Nội được mẹ đưa đến Bệnh viện H. N để nâng ngực. Vân tâm sự, người yêu em ngoại quốc, anh nói thẳng là thích những cô gái ngực to. Vân ngực nhỏ lại dáng "mình mỏng, ngực thưa" nên lúc nào cô cũng tự ti về vòng một của mình. Nhất là từ khi người yêu nói chuyện anh thích cô đi nâng ngực thì Vân càng quyết tâm cải thiện vòng một hơn.
Mẹ Vân khoe con rể tương lai người Nhật hiền lành, công việc lại ổn định nên việc nó thích người yêu nâng ngực chẳng ảnh hưởng gì, miễn là nó thích. Giống với quan điểm của mẹ, Vân cho biết cô không sợ việc nâng ngực sẽ ảnh hưởng đến chuyện sinh con sau này.
Cùng trường hợp của Vân, Nguyễn Thị My – trú tại Lạch Tray, Hải Phòng cũng lặn lội từ Hải Phòng lên Hà Nội để nâng vòng một. My tâm sự, cô làm giám đốc một spa ở Hà Nội. Công việc làm đẹp phục vụ khách thường xuyên nhưng vẻ bề ngoài của mình không được thời trang nên My luôn khao khát nâng ngực. Chồng My không đồng ý để vợ nâng ngực.
Tháng 12 vừa qua, hai vợ chồng ly hôn. Sau thủ tục ly hôn, việc My nghĩ đến đầu tiên là đi nâng cấp gò bồng đảo của mình. Qua Tết dương lịch, cô đã phẫu thuật nâng ngực thành công.
Nâng ngực vì người yêu thích ngực to
Trò chuyện với phóng viên, My kể người yêu cô cũng thích cho cô đi nâng ngực. Với những phụ nữ có vòng một nhỏ, việc nâng cấp, làm đẹp là điều hầu như ai cũng mong muốn. Đến nay, sau 1 tháng đeo thêm hai "túi silicon" trên mình, My đã hoàn toàn thoải mái và hài lòng với nó.
Lần đi kiểm tra lại này, My được bác sĩ thông báo mọi thứ đều an toàn. Chỉ vào đôi gò bồng đào, My cười "ngày xưa của em nhỏ lắm, nuôi con xong nó còn chảy và rạn da xấu lắm, nếu so sánh với bây giờ thì chỉ bằng 2/10".
Nâng ngực đón Tết
Chị Nguyễn Thị Yến trú tại Hà Đông, Hà Nội đến khám và tư vấn xin nâng ngực. Chị Yến tiếc hùi hụi vì cách đây hai tuần chị đến để nâng ngực đón Tết thì không thực hiện được do vừa tới chu kỳ kinh nguyệt. Chị Yến đành phải chờ đợi thêm vì các bác sĩ khuyến cáo không nên phẫu thuật vào dịp chu kỳ con gái.
Sau đó lại rơi vào dịp đại hàn, sợ đau do rét nên chị vẫn chưa làm. Gần đây, chị đến tư vấn phẫu thuật thì không kịp nữa vì sắp Tết, công việc ngày Tết bận rộn không nghỉ ngơi được cũng không tốt.
Cùng hoàn cảnh giống chị Yến, chị Hương Thảo trú Nguyên Hồng, Đống Đa, Hà Nội cũng thất vọng sau khi vào tư vấn tại khoa Phẫu thuật tạo hình Bệnh viện Xanh Pôn. Bác sĩ thử phản ứng thì chị bị dị ứng với thuốc gây tê nên bác sĩ khuyên chị theo dõi thêm, chưa thể làm phẫu thuật. Chị Thảo thở dài "nhập đợt này chồng chị đi học nước ngoài nên chị tranh thủ đi làm đẹp. Nếu chồng về, chị sợ anh không đồng ý. Còn chị đã nâng ngực xong, anh có không thích cũng chịu vì việc đã rồi".
Giáo sư Trần Thiết Sơn - Trưởng khoa Phẫu Thuật tạo hình, Bệnh viện Xanh Pôn, Hà Nội cho biết nhu cầu phẫu thuật nâng ngực để cải thiện vòng một của chị em là nhu cầu chính đáng. Mỗi người đến bệnh viện với nhu cầu và lý do riêng nhưng ở họ đều mong muốn tìm đến cái đẹp.
Tuy nhiên, bác sĩ vẫn khuyến cáo phẫu thuật nâng ngực được coi là một ca đại phẫu nên hãy đảm bảo bạn có sức khỏe ổn định, đầy đủ. Nếu trong giai đoạn mang thai, cho con bú, trong kì kinh nguyệt hoặc vừa trải qua phẫu thuật nào đó thì cũng không được phép tiến hành nâng ngực.
Hãy chú ý đến các dịch vụ "nâng ngực giá bèo". Nói chung, phẫu thuật nâng ngực có chi phí rất cao. Nếu trung tâm thẩm mỹ nào áp dụng các chương trình khuyến mãi thì cũng giảm đi được một phần vì chi phí cho túi đặt ngực rất mắc. Chính vì thế, phải vô cùng thận trọng và đề phòng các quảng cáo nâng ngực giá rẻ, đừng liều thử một lần mà phải hối hận mãi mãi.
Phương Thúy
Nguồn: Báo Mới

Trải nghiệm "phát thèm" của cô gái Bắc làm dâu Nam: "Tết đến, mẹ chồng giục tôi đi làm đẹp"

1:14 PM Thêm bình luận
Kênh Đại Việt - "Nghe ra có vẻ khó tin, nhưng tôi thực sự chỉ có cái Tết nhàn tênh từ khi lấy chồng, ăn Tết ở quê chồng. Còn những cái Tết ở nhà mẹ đẻ thì ôi thôi nghĩ đến vẫn còn kinh hãi."
Từ cái Tết nghĩ đến đã thấy mệt
Nhà mẹ đẻ tôi ở Miền Bắc. Tết là dịp quan trọng nhất trong năm. Vì vậy nhà tôi có truyền thống chăm chút cho cái Tết thật chu đáo. Trong kí ức tuổi thơ của tôi, từ giữa tháng chạp mẹ tôi đã cất giữ những món ngon nhất để giành cho Tết: gà trống béo dành cúng giao thừa, nếp thơm dành gói bánh, quả bưởi to ngọt để dành đơm ông bà… Rồi từ ngày 23 tháng chạp trở đi, mẹ tôi quay cuồng bất bật bao nhiêu là lượt cúng: Ông công, ông táo, cúng tất niên, cúng tân niên, cúng bên nội, bên ngoại, rồi mâm cỗ cúng họ chính, họ nhánh…
Bấy nhiêu cái cỗ khiến mẹ tôi tính toán bạc cả đầu. Nỗi bận tâm lớn nhất của mẹ tôi là mâm cỗ cúng khi mang đến nhà bác cả, cậu cả không bị ai phải xoi mói, chê món này, trách món nọ. Vì vậy, mỗi cái Tết với bà đều là một cuộc gắng sức.
Lớn lên trong không khí ấy, tất nhiên là con gái trong nhà từ khi biết phụ mẹ tôi chẳng được cái Tết nào thành thơi đi chơi. Mẹ tôi luôn muốn con gái sau này về nhà chồng phải biết thu vén, biết chăm lo cho mâm cỗ. "Làm cho quen kẻo sau này về nhà chồng, bày mâm cỗ không biết bày người ta chửi cho", mẹ nói.
Thế là mấy chị em tôi đều bị lùa vào bếp quần quật từ 30 tết đến hết mùng 3. Rồi chị dâu tôi về, cũng chịu cảnh chung của đám đàn bà, mang nỗi lo ngay ngáy cái Tết. Có năm, tôi ấn tượng mãi cái cảnh chị ngồi làm bốn con cá to, ba con gà tỉ mẩn cả buổi, khi đứng lên xây xẩm mặt mày suýt té.
Ấy vậy nhưng cái Tết phải lo vẫn chưa xong, tôi cùng chị dâu ngày hôm sau lại chiên, xào, nấu, nướng đến tận trưa mới xong. Nghỉ ngơi một chút lại lao ra dọn dẹp, rửa bát đĩa xoong nồi. Đó là chưa kể mỗi lần có khách, không cần biết có đúng bữa hay không, cứ bánh chưng, thịt lợn, nem rán, dưa hành, gà luộc… mà bày biện lên đãi khách. Rồi chưa kể có những ông khách uống rượu xỉn quậy tưng bừng, chén bát thức ăn cứ gọi là rơi vãi khắp nơi. Đám đàn bà lại nai lưng ra dọn dẹp.
Đến cái Tết vui vẻ, nhàn tênh
Rồi tôi cũng đến lúc lấy chồng. Tôi theo chồng vào làm dâu tận một tỉnh miền Nam. Ngày cưới, chị dâu ôm tôi khóc "cô lấy chồng rồi mỗi dịp Tết không biết ai làm cỗ cùng chị. Rồi cô về đó, cũng là dâu út lại quần quật khổ thân". Hai chị em cứ vậy sụt sùi thương nhau.
Tôi về nhà chồng dịp gần Tết nhưng vẫn rất tự tin vì mình đã được "tôi luyện" khả năng chịu đựng để lo Tết bao nhiêu năm nay ở nhà mẹ đẻ. Thế nhưng thực tế thì hoàn toàn làm tôi ngạc nhiên.
Nghe thì ngược đời nhưng từ ngày đi làm dâu, tôi chẳng còn áp lực "sợ Tết" như những ngày còn "son rỗi"
Từ ngày 29 Tết, tôi thấy má chồng cắp cái giỏ ngoắc tôi đi chợ Tết với má. Bà bước vào chợ với tâm trạng rộn rã, chẳng thấy bà tính toán nhiều. Thịt bò, thịt heo, cá, mực, rau, củ… mỗi thứ bà mua mấy kí. Nhanh gọn lẹ rồi về. Tôi thắc mắc trong lòng sao má chồng tôi không ngồi tính toán thực đơn kĩ càng như mẹ tôi, đi chợ cần đong thứ này kết hợp thứ kia cho ra món ngon?
Về nhà, má tôi sai tôi cùng mấy đưa cháu sơ chế, mỗi loại thực phẩm chia vừa đủ ăn mỗi bữa rồi bỏ vào hộp, cho tất vào tủ lạnh. Phần bà, bà gọi điện một vòng, lát sau bánh, mứt, bánh chưng, trái cây đầy đủ hết. "Xong, đồ ăn cho Tết như vậy là xong, đến bữa thích ăn gì cứ đem ra bật bếp nấu mấy phút là có ăn ngay.", bà dường như biết sự thắc mắc của tôi nên giải thích.
"Thế còn mâm cỗ ạ". Tôi rụt rè hỏi. "Sáng mùng một con với má nấu mấy món cơm chay cho thanh sạch, mời ông bà tổ tiên ăn bữa cơm đầu năm mới là hết. Ở đây ít cỗ bàn con ạ"- bà giải thích.
Cả gia đình chuẩn bị đón Tết Nguyên Đán với tinh thần thoải mái, coi đó như một dịp đoàn tụ chứ không nặng "thủ tục", "lễ lạc"
Ngày 30, sau khi dọn dẹp xong nhà cửa sạch tinh, bà lại ngoắc tôi đi cùng và nói: "Đấy, xong việc nhà, giờ hai má con mình đi làm đẹp". Tôi lại được thể tròn mắt ngạc nhiên. Hai má con tới tiệm làm đầu, làm móng thì đã chật kín các chị các mẹ trong làng. Họ vừa ngồi làm đầu, vẽ móng vừa nói chuyện rôm rả.
Trong câu chuyện của họ không có bóng dáng của mâm cỗ, của lo toan cúng kính, của sự lo lắng quà cáp…, họ chỉ bàn về làm sao để tóc khỏi khô, móng khỏi gãy… Má tôi quấn lại mái tóc xoăn, tôi vẽ bộ móng cho mới mẻ. Hai má con làm đẹp đến nửa buổi chiều mới về. Tâm trạng phơi phới nên chúng tôi vui vẻ nói chuyện cùng nhau suốt cả ngày.
Đêm giao thừa, má tôi bày biện mâm ngũ quả, thắp nhang cúng ông bà, rồi cả nhà quây quần bên nhau uống chai vang cùng với mấy món đồ ăn nhẹ được lấy từ tủ lạnh ra cho vào lò vi sóng nướng mấy phút là có. Chẳng ai ăn nhiều, không khí vui vẻ, đầm ấm mới quan trọng. Dù không mâm cao cỗ đầy, món nọ, món kia nhưng cả nhà ai cũng hân hoan chờ màn bắn pháo bông trực tiếp qua ti vi.
Sáng mồng một, tôi cùng má làm mâm cơm chay thanh tịnh gồm canh đậu hũ nấu cải, nấm kho, rau xào, khoai tây chiên, mấy cái bánh tráng nướng. Chưa mất đến tiếng đồng hồ mâm cỗ cúng ông bà đã xong. Chiều mồng một, má tôi gom tiền với hàng xóm thuê nguyên ban nhạc sống về ca hát với nhau. Chỉ cần ít bánh kẹo, mọi người ngồi ca cho nhau nghe đến tận đêm. Ngày mồng hai, cả nhà tôi kéo nhau ra biển đi chơi, xào nấu thêm mấy món ăn là cả đại gia đình có bữa pic nic vui vẻ bên bãi biển. Qua mồng ba, kéo nhau đi thăm nhà anh em họ hàng, chúc Tết nhau. Vậy là xong Tết.
Khách khứa đến đúng bữa gia chủ mới mời cơm. Bữa cơm cũng giản dị, thân tình như ngày thường, làm mấy món nóng, cắt đĩa bánh tét, đĩa thịt muối với ít rau sống ăn kèm bánh tráng là xong. Ai cũng ăn ngon miệng, thiệt tình, chẳng có đồ ăn thừa thãi, ngán ngẩm. Không khí vì vậy cũng vui vẻ, nhẹ nhàng.
Tục lì xì ở vùng quê này vẫn giữ được nét trong sáng và đúng nghĩa là "mừng tuổi"
Tôi sướng nhất là khoản lì xì, ở quê chồng tôi vẫn còn giữ được cái lệ rất trong sáng là không bao giờ có sự so đo tiền lì xì ít hay nhiều. Trẻ con nhận chỉ năm ngàn mới tinh trong cái bao đỏ au cũng đã rất hớn hở. Người lớn, tôi chưa bao giờ nghe họ có sự so sánh gì về giá trị của những bao lì xì. Vì vậy, mọi người chẳng bao giờ phải thở dài "Tết tốn kém quá" hay tính tính toán toán chuẩn bị bao nhiêu cho đủ mừng tuổi đàn con cháu ở quê.
Cái Tết vì vậy đối với dâu mới như tôi nhàn tênh, vui vẻ. Tôi gọi điện khoe chị dâu , chị tôi thở dài "Biết bao giờ nhà mình được như thế?". Tôi thương chị và thương mẹ mình. Năm nay tôi đưa chồng con về quê ngoại ăn Tết và quyết sẽ làm một cuộc cách tân cho cái Tết ở nhà mẹ đẻ tôi sao cho nhẹ nhàng, vui vẻ như nhà mẹ chồng. Nhưng không biết có được không nữa. Lệ mỗi nơi mỗi khác mà.
Nguồn: Báo Mới